Gương mặt Hoài Bảo đầy vẻ ân hận:
− Quế Lâm! Em hãy tha lỗi cho anh. Đừng vì những lỗi vô tình mà em làm việc khờ dại. Em không thể đi được và cũng không thể quyết định gì được, bởi mẹ anh và dì Hà đã quyết định rồi, chúng mình phải chấp nhận cuộc hôn nhân thôi em ạ.
Quế Lâm thẫn thờ:
− Em không thể chấp nhận được trong khi anh đau khổ như vậy. Ngày mai dì Khoa về, em sẽ nói thật với dì Khoa, xin dì hãy quên đi lời hứa, để cho anh được vui vẻ và em cũng được nhẹ nhàng hơn.
Nghe Quế Lâm nói vậy, gương mặt Hoài Bảo lộ vẻ bất bình:
− Quế Lâm! Anh xin em, nếu em muốn gia đình vui vẻ, mẹ anh đừng buồn rầu thì em đừng nói gì cả, mà hãy cùng anh chấp nhận đi chung con đường đã được vạch sẵn. Còn nếu em nói lên tất cả sự thật thì mẹ anh sẽ đau khổ lắm và anh cũng bị dằn vặt bởi tội bất hiếu của mình.
Đé nén những nỗi buồn và đau xót trong lòng, Quế Lâm càng tự chủ hơn, cô nói:
− Nếu mình chấp nhận đi trên con đường đó thì anh có cảm thấy êm ái hay không, hay là đoạn đường trước mắt chúng ta toàn là chông gai trắc trở mà chúng ta phải cố gắng bước đi với những bước thật nặng nề và đầy ân hận.
Lời nói của Quế Lâm cũng có lý, nhưng anh không thể nào để mẹ anh đau khổ được. Bằng mọi cách, anh quyết sẽ vượt qua. Nghĩ vậy, anh nói:
− Anh sẽ cố quên cô ấy, rồi cô ấy sẽ có người yêu và có chồng. Anh quyết là sẽ được, anh không thể để mẹ anh đau khổ. Vì từ lúc ba anh mất đi, mẹ anh đã chăm chút lo cho anh ăn học, đến nay đã trưởng thành, chẳng lẽ vì một chữ tình mà anh rũ bỏ tất cả tình yêu bao la của mẹ đã dành cho anh hai mươi mấy năm trời. Phải! Anh và cô ấy phải chia tay, đó là con đường anh cần phải đi vì nó không phải là con đường cấm.
Quế Lâm vẫn ngồi lặng thinh nghe những lời tâm sự của anh. Anh nói có lý của anh, cô cũng có lý của cô. Quế Lâm buông tiếng thở dài thật là não nuột.
Hoài Bảo an ủi cô:
− Em đừng có sầu não như vậy! Hãy hứa với anh là chúng mình sẽ cố gắng để cho mẹ anh được vui và mẹ em cũng mỉm cười nơi chín suối, chúng ta sẽ cố gắng kể từ hôm nay nhé Quế Lâm. Anh nói như vậy em nghe có được không?
Quế Lâm từ tốn:
− Em cũng không biết mình phải làm sao nữa. Nhưng nếu anh thật lòng muốn như vậy thì em sẽ cố gắng.
Hoài Bảo với gương mặt bớt căng thẳng hơn. Anh dặn dò thêm:
− Vậy là chuyện hôm qua, em đừng để trong lòng nữa, có được không em?
Quế Lâm gật đầu với nét mặt chẳng vui gì:
− Vâng, coi như đêm qua anh chưa nói gì, và em cũng chưa nghe gì. Anh cũng đừng suy nghĩ đến nữa.
Như muốn tìm hiểu thêm, Quế Lâm hỏi thêm:
− Người yêu của anh ở đâu và hiện nay chị ấy đang làm gì?
Hoài Bảo lặng thinh có vẻ suy nghĩ. Thấy vậy, Quế Lâm nói tiếp:
− Em chỉ muốn tìm hiểu vậy thôi, chứ em không có ý nghĩ gì khác đâu, nếu anh thấy tiện thì tâm sự cùng em, còn không tiện thì thôi.
Giọng Hoài Bảo trầm trầm:
− Cô ấy tên là Bách Điệp cũng đang sống ở thành phố này, anh và cô ấy học chung một lớp và quen nhau ở bên Úc cho đến bây giờ.
Quế Lâm thắc mắc:
− Nếu quen nhau lâu như vậy sao anh không cho dì Khoa biết, có phải bây giờ sẽ đỡ khó xử hơn không?
Hoài Bảo cười buồn:
− Anh chỉ muốn dành cho mẹ một sự bất ngờ, không ngờ nó lại trở thành sự rắc rối.
Không muốn nhắc đến chuyện này nữa, Hoài Bảo lảng chuyện:
− Hôm nay em không đi học sao?
Quế Lâm đáp:
− Hôm nay em